07/04/2015

Luật sư Thuỵ Sĩ hỗ trợ các nước làm giàu bằng việc kinh doanh hộ chiếu

Christian Kalin là một luật sư người Thụy Sĩ. Công việc của ông tư vấn cho các nước nghèo một ngành kinh tế đem lại lợi nhuận cao không hề tốn bất cứ tài nguyên quốc gia nào, đó là kinh doanh quốc tịch.

Năm 2006, quốc gia liên bang nhỏ bévùng Caribbean St. Kitts và Nevis lâm vào tình trạng khủng hoảng nghiêm trọng. Các đồn điền trồng mía bị đóng cửa, nhiều băng đảng bạo lực hoành hành khiến đất nước này trở thành nơi có tỷ lệ giết người cao nhất thế giới. Kèm theo đó là khoản nợ khổng lồ mà chính phủ đang phải gánh chịu. Quốc gia 48.000 dân này chỉ cách miền Nam Miami khoảng ba giờ bay nhưng hầu như chưa được nhiều người biết đến, cũng như không thu hút được bất kỳ sự chú ý nào từ các nhà đầu tư giàu có bên kia biên giới. Từ năm 1984, St. Kitts và Nevis đã tung ra một chương trình nhập-quốc-tịch-thông-qua-đầu-tư để kinh doanh hộ chiếu. Tuy nhiên chương trình vẫn chưa thu hút được nhiều sự chú ý không thể trở thành một phương thức kiếm tiền như những gì chính phủ nước này mong đợi.

Với sự giúp đỡ của luật sư Christian Kalin, St. Kitts đã trở thành quốc gia kinh doanh hộ chiếu phổ biến nhất thế giới khi đưa ra mức giá để có được quốc tịch là 250.000 USD mà không hề đòi hỏi người mua phải bước chân đến đảo quốc này. Sở hữu hộ chiếu của St. Kitts, nhà đầu tư được quyền tự do đi lại trong 132 quốc gia, được hạn chế kê khai một số thông tin tài chính và không bị đánh thuế thu nhập. Chương trình thành công bất ngờđưa St. Kitts vượt xa các nước láng giềng Caribbean trong bối cảnh khủng hoảng tài chính toàn cầu. Judith Gold, Giám đốc chi nhánh của Quỹ Tiền tệ Quốc tế IMF tại St. Kitts và Nevis đã phải thốt lên: Một sự lột xác hoàn toàn khi nhận xét về tình hình hiện tại của quốc gia này.

Mặc dù việc nới lỏng chính sách nhập cư giúp St. Kitts thu được không ít lợi nhuận nhưng nó cũng kéo theo rất nhiều hệ lụy. Ngoài những vấn đề nhạy cảm liên quan đến kinh tếđạo đức khi “kinh doanh hộ chiếu, một lỗ hổng an ninh lớn cũng xảy ra khi những tên tội phạm hoặc khủng bố lợi dụng chương trình để mua những tấm hộ chiếu dự phòng. Vào tháng 5 năm 2014, Bộ Ngân khố Mỹ đã ban hành lời cảnh báo rằng St. Kitts đang cấp hộ chiếu cho các công dân Iran tìm cách tránh né chế tài kinh tế liên quan đến vấn đề hạt nhân. Trong tháng 11 cùng năm, Canada cũng tuyên bố không cho phép công dân St. Kitts nhập cảnh nếu không có thị thựclo ngại vấn đề “quản lý nhân dạng trong phạm vi chương trình Đầu tư nhập cư” của nước này.

Tương tự như St. Kitts, Antigua và Barbuda (quốc gia cách St. Kitts 100km về phía Đông) cũng áp dụng nhiều chính sách nới lỏng yêu cầu nhập cư cho người nước ngoài. Thủ tướng Gaston Browne của Antigua và Barbuda bắt đầu bài phát biểu của mình bằng việc cung cấp kiến thức địa lý cho những người-sẽ-thành-công-dân-sau-này vì ông lo ngại họ không tìm thấy vị trí đất nước trên bản đồ. Tiếp đó, ông nêu lên danh sách những khu vực đang kêu gọi đầu tư, trong đó có 365 bãi biển nguyên sơ với khí hậu ôn hoà.

Theo đó, để trở thành công dân Antigua và Barbuda, các ứng viên cần đầu tư một khoản trị giá 200.000 USD hoặc 400.000 USD vào bất động sản 60.000 USD lệ phí chương trình. Mức giá này tương đương với chương trình của St. Kitts. Trước đó một tuần, ông Browne cũng có bài phát biểu tương tự tại Toronto và London để quảng bá cho chương trình nhập cư của nước mình.

Một trong những quyết định đầu tiên của ông Browne khi được bầu làm Thủ tướng vào tháng 6 năm 2014 là hạ thấp yêu cầu về thời gian cư trú đối với những người mua quốc tịchtừ 35 ngày/5 năm xuống còn 5 ngày/5 năm. Ông Browne cũng quyết định bãi bỏ kế hoạch công khai danh tính của người mua. Chưa có quốc gia nào làm được điều tương tự, ngoại trừ Malta. “Vấn đề ở đây là sự cạnh tranh, ông giải thích vào trước hôm diễn ra buổi phát biểu. Theo ông, Antigua yêu cầu 5 ngày cư trú tối thiểu để các nhà đầu tư hiểu biết và làm quen dần với đất nước. Chúng tôi không muốn đây chỉ là một thương vụ mua bán hộ chiếu đơn thuần.”

Theo Giám đốc điều hành Nuri Katz của Công ty Apex Capital Partners, một công ty tư vấn nhập cư có trụ sở tại Montreal cho biết, sự nhập nhằng giữa việc “mua hộ chiếu” và “đầu tư nhập cư” là điều rất đáng ngại trong ngành công nghiệp kinh doanh hộ chiếu. Do đó, ông Browne phải nói về những bãi biển tiềm năng cũng như nhấn mạnh vào cụm từ nhập tịch thông qua đầu tư thay vì kinh doanh hộ chiếu. “Đã có tiền lệ không hay nên mọi người đều cố gắng cẩn thận hết mức có thể”, ông Katz cho biết.

Bộ trưởng Bộ Thương mại Yiorgos Lakkotrypis của Cộng hoà Síp, quốc gia nhỏ thứ ba trong Liên minh châu Âu đã giới thiệu một vài bãi biển đang cần thu hút đầu tư và sau đó vào thẳng vấn đề. Ông chỉ dùng 30 giây để nói về thủ tục mua quốc tịchtại nước này, theo đó không hề có yêu cầu cư trú nào cả. “Quy trình ư?” ông nói “Cực kỳ đơn giản”. Ứng viên sẽ điền vào một mẫu đơn dài 3 trang, cam kết đầu tư 2,5 triệu EUR (tương đương 2,8 triệu USD) vào một khu biệt thự rồi trả một khoảng phí 7.000 EUR. Sau đó, chỉ cần những người này có thể chứng minh bản thân không mang tiền án tiền sự thì trong vòng 90 ngày, họ sẽ có trong tay tấm hộ chiếu đi lại khắp châu Âu. “Chỉ trong vòng 90 ngày” ông nhấn mạnh. “Hiện tại, chúng tôi còn thậm chí cố gắng hoàn tất trong 70 ngày. Các thủ tục vô cùng đơn giản trong khi tỷ lệ chấp thuận lại rất cao.”

Có thể thấy, chương trình đầu tư nhập cư đang trở thành cuộc đua gắt gao của nhiều nước trên thế giới. Có nước ban hành nhiều quy định khắt khe để vừa thu hút được vốn đầu tư, vừa sàng lọc được những công dân chất lượng, trong khi có không ít quốc gia lại khá dễ dàng trong việc cấp hộ chiếu cho người nước ngoài, miễn là họ sở hữu giá trị tài sản lớn. Tuy nhiên, dù áp dụng hình thức nào đi chăng nữa, không ai có thể phủ nhận được giá trị của việc có thêm thẻ thường trú hoặc quốc tịch thứ 2, thứ 3 khi giao thương và sinh sống trên thế giới. Đây chắc chắn sẽ trở thành xu hướng tất yếu trong tương lai khi thế giới ngày càng phẳng và nhu cầu đi lại xuyên biên giới của con người ngày một phát triển.

IMM Immigration (tổng hợp)

Yêu cầu chuyên viên tư vấn gọi lại